CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

  Tình yêu kiên cường hơn cái chết


Phan_8

“Em đợi anh ăn xong rồi sẽ về. Tối nay cũng nghỉ ngơi sớm nhé, đừng làm việc khuya quá!” Từ sau hôm Lâm Nhược Kỳ mang laptop vào bệnh viện cho Cố Hạo Ninh, anh không cho cô ở lại qua đêm, nói rằng buổi tối phải làm việc, không muốn có người quấy rầy.

“Anh biết rồi. MẠhôm nay, cha mẹ có gọi điện không?”

“Hôm nay cha vừa gọi cho em. Em nói với cha rằng anh đi công tác, ở ngoài tín hiệu điện thoại chập chờn nên không tiện gọi cho cha mẹ nhưng anh có liên lạc với em, bảo hai người không cần lo lắng.”

“Ừm!” Cố Hạo Ninh ngẩng đầu nhìn Lâm Nhược Kỳ. “Cảm ơn em!”

“Không cần!” Lâm Nhược Kỳ cúi gằm mặt, cầm hộp cơm Cố Hạo Ninh đã ăn xong, đặt lên tủ ở đầu giường, cẩn thận gập bàn ăn lại.

“Sáng mai em nấu cháo cải thìa cho anh nhé?”

“Không cần, hôm nay anh đã nhờ y tá đặt cơm sáng hàng ngày rồi. Em còn phải đi làm, không cần chạy đôn chạy đáo hai nơi đâu.”

Lâm Nhược Kỳ thoáng ngẫm nghĩ, tuy cô và Cố Hạo Ninh cũng khá dư dả tiền bạc nhưng anh đổ bệnh, không biết sẽ phải nghỉ làm bao lâu. Hơn nữa, dù sau này lành bệnh, anh cũng không thể quá lao lực, cô phải cố giữ bằng được công việc hiện giờ. Mấy hôm nay cứ đi trễ về sớm, tuy có xin phép Tần Lượng nhưng thế này mãi cũng không hay, huống chi giờ vẫn chưa đến lúc cần có người luôn túc trực ở bên chăm sóc, tốt nhất cô vẫn nên lo chuyện công việc thì hơn, nghĩ vậy cô không lên tiếng phản đối nữa.

“Vậy em đi trước nhé, trưa mai em lại đến.” Rửa bát xong, Lâm Nhược Kỳ mang laptop đặt lên giường giúp Cố Hạo Ninh, lại không kìm được dặn dò một câu: “Anh nên nghỉ ngơi, đừng thức khuya quá!”

“Biết rồi!” Cố Hạo Ninh thấy hơi buồn cười, Lâm Nhược Kỳ đã nói câu này đến hai lần rồi, cô trở nên nhiều lời thế này từ bao giờ vậy nhỉ?

Cô nhìn Cố Hạo Ninh lần cuối rồi không nói gì thêm, cầm túi xách, bước ra ngoài.

Sáng hôm sau, Cố Hạo Ninh tìm gặp bác sĩ điều trị của mình, Lộ Minh.

“Hôm qua, nghe vợ cháu bảo thận phải của cháu cần phải tiến hành phẫu thuật cắt bỏ?”

“Đúng, chúng tôi đã kiến nghị như vậy.”

“Sau khi cắt bỏ thận phải, tỷ lệ lành bệnh của cháu có cao không? Bác sĩ có thể nói thật cho cháu biết tình trạng của mình không?”

Bác sĩ Lộ Minh thoáng trầm tư, quyết định nói thật: “Theo như tình trạng trước mắt, bệnh của anh đã khá nghiêm trọng, thận phải đã hoàn toàn mất đi chức năng sau khi cắt bỏ thận phải, thận trái cũng sẽ dần suy kiệt.”

“Khả năng ấy không nhỏ, đúng chứ?” Cố Hạo Ninh thấy bác sĩ không trả lời ngay, liền hỏi tiếp: “Phẫu thuật liệu có rủi ro không?”

Bác sĩ Lộ Minh gật đầu. “Phẫu thuật đương nhiên là có rủi ro nên đến lúc đó, chúng tôi sẽ phải để gia đình ký tên xác nhận.”

“Không cần, nếu buộc phải làm phẫu thuật, cứ để cháu ký là được rồi.” Cố Hạo Ninh điềm tĩnh nhìn bác sĩ, ánh mắt thản nhiên như không.

Bác sĩ Lộ Minh chìa tờ giấy đồng ý phẫu thuật cho Cố Hạo Ninh. “Chúng tôi sẽ nhanh chóng sắp xếp ca phẫu thuật cho anh. Anh xem đi, nếu không có vấn đề gì thì ký tên vào.”

Tờ giấy đồng ý phẫu thuật mà Cố Hạo Ninh đã ký tên chẳng cần dùng đến nữa. Bởi ba hôm sau, thận trái của anh cũng xảy ra hiện tượng ứ mủ nặng, trong tình trạng này, nếu liều lĩnh cắt bỏ thận phải, rất có thể sẽ đẩy nhanh tốc độ suy kiệt.

“Tạm thời không cần mổ? Có phải bệnh tình của chồng cháu đã chuyển biến tốt rồi không?” Vừa nghe Lộ Minh nói Cố Hạo Ninh tạm thời không cần làm phẫu thuật, Lâm Nhược Kỳ liền hỏi, vẻ mặt đầy mong đợi.

Tay cầm tờ kết quả xét nghiệm của Cố Hạo Ninh, bác sĩ Lộ Minh nhìn vẻ mặt tràn trề hy vọng của Lâm Nhược Kỳ, không biết nên giải thích ra sao. Ông cúi đầu lặng thinh, nhìn những con số đáng sợ trên tờ kết quả đó, cố từ tốn nói: “Không phải bệnh chuyển biến tốt mà là xấu đi. Bệnh nhân đã xuất hiện tình trạng suy thận, nếu giờ mổ, không những không giúp cho bệnh nhân, thậm chí còn có thể khiến bệnh nặng thêm nên tạm thời không kiến nghị tiến hành phẫu thuật.”

“Suy thận? Sao lại thế chứ? Không phải lần trước bác sĩ nói, nếu khăng khăng xuất viện không điều trị mới dẫn đến suy thận sao? Bọn cháu đã nhập viện và điều trị rồi, hằng ngày cháu đều mua cơm viện cho anh ấy, đều kiểm soát thức ăn lượng nước uống của anh ấy theo yêu cầu của bác sĩ, sao lại xấu đi được chứ?” Lâm Nhược Kỳ mở to mắt, hỏi đi hỏi lại.

“Rất lấy làm xin lỗi, bệnh nhân quả thực đã xuất hiện tình trạng suy thận. Bây giờ chúng tôi chỉ có thể dùng đến phương án điều trị nội khoa, đồng thời áp dụng phương pháp lọc thẩm tách, cũng chính là chạy thận để giúp bệnh nhân bài trừ độc tố và chất thải trong người.”

“Chạy thận?” Lâm Nhược Kỳ sửng sốt nhắc lại. “Thế phải chạy thận bao lâu thì lành hẳn?”

“Cô Cố…” Lộ Minh cố gắng lờ đi vẻ mặt gần như sụp đổ của Lâm Nhược Kỳ. “Tôi biết, rất khó để cô chấp nhận sự thật này, nhưng cô phải hiểu, bệnh tình của anh nhà hiện nay quả thực rất nghiêm trọng. Chúng tôi tất nhiên sẽ dốc hết sức cứu chữa nhưng cô cũng nên chuẩn bị tâm lý…”

“Chuẩn bị tâm lý gì chứ? Chẳng phải chỉ là thận ứ nước thôi sao? Cháu… cháu đã lên mạng tra rồi, bệnh thận ứ nước đều được chữa khỏi cả! Chồng cháu, anh ấy sẽ không sao đúng không? Chạy thận phải không, chúng cháu làm ngay! Bác sĩ cứ ghi đơn đi, cháu lập tức đi nộp tiền!” Lâm Nhược Kỳ không dám chất vấn bác sĩ liệu có phải Cố Hạo Ninh sẽ không sao nếu làm phẫu thuật sớm hơn không. Cô không dám trì hoãn, nếu trì hoãn tiếp, cô sợ rồi bác sĩ sẽ bảo rằng: “Chạy thận cũng không kịp nữa”, niềm hy vọng vụt biến thành nỗi tuyệt vọng, cô không biết rồi mình có thể chịu đựng được thêm mấy lần.

Bác sĩ Lộ Minh trầm mặc viết đơn chạy thận, đưa cho Lâm Nhược Kỳ, ông không biết nên nói gì nữa.

Chạy thận quả thực là một việc rất đau khổ. Lại trở về sau một lần chạy thận, Cố Hạo Ninh nằm mệt lả trên giường, hai mắt nhắm nghiền, Lâm Nhược Kỳ nắm chặt tay anh, nước mắt rơi mãi, lòng đau như cắt, không thốt nên lời.

“Nhược Kỳ!” Cố Hạo Ninh chậm rãi hé mắt, dùng ánh mắt ra hiệu cho Lâm Nhược Kỳ mở ngăn kéo tủ ở đầu giường. “Trong đó có một túi tờ giấy, em lấy ra xem đi.”

Lâm Nhược Kỳ nghi hoặc, mở tủ, lấy ra một túi hồ sơ, mở xem, ba chữ to: “Đơn ly hôn” đập thẳng vào mắt cô.

“Hôm qua, anh bảo Tiêu Bình mang nó đến.” Cố Hạo Ninh chậm rãi nói, có phần khó nhọc. “Trước khi em xảy ra tai nạn, chúng ta vốn đã thỏa thuận sẽ ly dị rồi. Anh đã chuyển nhượng căn hộ sang tên em, còn về tài khoản, thẻ ATM lẫn sổ tiết kiệm của anh đều cất trong ngăn tủ đầu giường ở phòng ngủ dành cho khách, cũng đã đổi mật mã sang ngày sinh nhật của em, trước đó, anh cũng mua một phần bảo hiểm nhân thọ, người thụ hưởng ghi tên em, số bảo hiểm ở…”

“Anh đừng nói nữa!” Lâm Nhược Kỳ òa khóc, ngắt lời Cố Hạo Ninh. “Bảo hiểm nhân thọ gì đó, em không muốn nghe! Em không cần! Anh sẽ không sao, sẽ không sao đâu…”

“Nhược Kỳ, chuyện trước kia, anh thật lòng xin lỗi em.” Cố Hạo Ninh thoáng cắn răng. “Nhưng quả thực anh không còn yêu em nữa. Hoặc có thể nói, bản thân anh cũng không thể xác định liệu mình có từng yêu em không, chúng ta đáng lẽ nên ly hôn từ sớm mới phải.”

“Không!” Lâm Nhược Kỳ xé rách tờ đơn ly hôn làm hai mảnh. “Em sẽ không rời xa anh đâu! Tờ giấy này em quyết không ký! Em không ký! Anh sẽ không sao đâu, anh…”

“Cái này chỉ là phụ bản thôi.” Giọng Cố Hạo Ninh lại trở nên lạnh lùng và lãnh đạm như trước. “Nhược Kỳ, dù tôi có vượt qua được cửa ải này nhưng ân oán giữa chúng ta… cô tưởng rằng cuộc hôn nhân này còn cần thiết để duy trì sao?”

Lâm Nhược Kỳ nhìn Cố Hạo Ninh, sửng sờ. Anh thực sự muốn đuổi cô đi ư?

“Cô đi đi, tôi muốn yên tĩnh một mình.” Cố Hạo Ninh nhắm mắt lại, ngăn cách Lâm Nhược Kỳ ở bên ngoài thế giới của anh, hoàn toàn.

Chương 18: Cứu vớt

Nhược Kỳ? Sao cô lại ngồi ở đây? Giang Hàn Phi đi ngang qua khu vườn trong bệnh viện, chợt trông thấy trên tay Lâm Nhược Kỳ cầm một xấp giấy, thẫn thờ ngồi trên băng ghế.

“Bác sĩ Giang.” Lâm Nhược Kỳ chầm chậm ngẩng lên, đáy mặt trống rỗng đến vô hồn.

“Cô làm sao thế?” Chỉ mới mấy ngày không gặp, Giang Hàn Phi có cảm giác người cô như gầy rạc đi, anh lướt nhìn thứ cô đang cầm trong tay: “Đơn ly hôn”? Chồng cô thực sự muốn ly dị với cô ư?

“Bác sĩ Giang, nếu bị suy thận có phải có thể ghép thận không? Chẳng hạn như có thể hiến thận của tôi cho anh ấy?” Lâm Nhược Kỳ như không hề nghe thấy câu hỏi của Giang Hàn Phi, cô cũng mặc kệ chuyện anh không phải là bác sĩ điều trị của Cố Hạo Ninh, cố chấp đắm chìm trong mạch suy tư của riêng mình.

Nhìn vẻ mặt yếu đuối pha lẫn bất lực của Lâm Nhược Kỳ, Giang Hàn Phi kìm lòng không được, đặt tay lên vai cô, an ủi: “Tôi không biết bệnh tình của ông xã cô giờ ra sao nhưng cô đừng tự dọa mình, càng không nên suy nghĩ vẩn vơ. Ghép thận không phải chuyện đơn giản, cần phải tương thích, phải xem có phù hợp không, trong khi cô vừa mới hồi phục sau tai nạn chưa lâu…”

“Tôi có thể, tôi thực sự có thể!” Lâm Nhược Kỳ túm chặt lấy cánh tay của Giang Hàn Phi. “Tôi thực sự không sao hết! Anh có thể giúp tôi tìm bác sĩ Lộ nói chuyện không? Giúp tôi kiểm tra, xem có thể thay thận của tôi cho chồng không? Tôi hiện giờ… tôi hiện giờ chỉ còn có thể cho anh ấy thứ đó mà thôi, anh ấy không cần tôi rồi, anh ấy thậm chí không cần tôi ở bên cạnh, tôi….”

“Lâm Nhược Kỳ, cô bình tĩnh lại đi!” Giang Hàn Phi chưa từng trông thấy dáng vẻ sụp đổ đến nhường này, lòng anh đột nhiên dấy lên cảm giác khác lạ. Xót xa, buồn rầu và cả đau lòng, bất mãn, cảm xúc hỗn tạp trĩu nặng trong tim, anh không nén được, lớn tiếng quát Lâm Nhược Kỳ.

Giang Hàn Phi lấy gói thuốc từ túi áo, rút một điếu thuốc định châm lửa nhưng rồi lập tức vò nát điếu thuốc. Nhìn vẻ thấp thỏm, bất an của Lâm Nhược Kỳ đang ngồi kế bên, anh cười khổ, thở dài đánh thượt. “Xin lỗi, tâm trạng tôi hôm nay cũng không được tốt.”

Nguồn ebook:

Một tiếng trước, một bệnh nhân mắc chứng viêm tụy cấp do anh chủ phẫu đã đột ngột qua đời vì biến chứng, cấp cứu vô hiệu.

Thực ra, nguyên nhân tử vong của bệnh nhân đó không liên quan trực tiếp đến ca phẫu thuật, nhưng gia đình bệnh nhân không hiểu nổi tại sao người thân của mình đang dần hồi phục sau ca mổ lại đột ngột qua đời. Ba chữ “bệnh biến chứng” trong mắt họ chỉ là cái cớ bao biện cho sự sơ suất của các bác sĩ, y tá, dù Giang Hàn Phi có giải thích thế nào, họ cũng không thể chấp nhận. Họ khăng khăng cho rằng nguyên nhân là do vấn đề phẫu thuật hoặc sơ suất trong quá trình điều trị, nói sẽ đến văn phòng của bệnh viện để kiện Giang Hàn Phi. Anh chẳng muốn tiếp tục đôi co với những người đó, bèn đến vườn hoa để giải tỏa stress, không ngờ lại gặp Lâm Nhược Kỳ ở đây.

“Tôi mới là người phải nói lời xin lỗi!” Lâm Nhược Kỳ ngượng ngùng ci đầu. “Để anh chê cười rồi. Ban nãy, tôi mất bình tĩnh quá!”

Giang Hàn Phi định khuyên nhủ vài câu, di động trong túi bất chợt rung chuông, đưa lên nghe, là bên phòng cấp cứu gọi đến.

“Tôi không sao đâu, anh cứ đi trước đi.” Nhìn Giang Hàn Phi cúp máy, Lâm Nhược Kỳ khẽ mỉm cười rồi đứng dậy, đi về hướng tòa nhà nội trú, còn Giang Hàn Phi quả thực cũng không thể nấn ná thêm, đành hối hả chạy đến phòng cấp cứu.

Giang Hàn Phi tưởng rằng việc Lâm Nhược Kỳ nói muốn hiến thận chẳng qua chỉ là ý nghĩ nhất thời lúc đó mà thôi, ai ngờ Lâm Nhược Kỳ lại làm thật. Mãi đến ba hôm sau, anh mới được bác sĩ Lộ Minh gọi đến văn phòng.

“Đây là tài liệu về vợ của Cố Hạo Ninh, cô ấy trước kia từng là bệnh nhân của cháu, đúng không? Cháu xem thử phương án phẫu thuật này liệu khả thi không?” Ông đưa bảng kết quả xét nghiệm của Lâm Nhược Kỳ cho Giang Hàn Phi.

“Cô ấy muốn hiến thận cho Cố Hạo Ninh thật ư?” Giang Hàn Phi nhìn tờ xét nghiệm và đơn đồng ý hiến thận trong tay, không dám tin vào mắt mình. Cô tính làm vậy thật ư?

“Không tin được phải không! Không ngờ cô ấy lại thực sự tương thích với chồng, việc này gần như là kỳ tích.” Rõ ràng sự cảm thán của Lộ Minh và Giang Hàn Phi khác nhau hoàn toàn.

“Không bàn đến vấn đề tương thích, chẳng lẽ chú không nói cho Lâm Nhược Kỳ biết điều kiện sức khỏe cô ấy hiện giờ không thích hợp để hiến thận sao? Cô ấy ra viện còn chưa được hai tháng, các chức năng trong cơ thể vẫn chưa hồi phục hoàn toàn…”

“Những điều ấy cô ấy đều biết. Chú đã trao đổi với cô ấy mấy lần rồi nhưng cô ấy vẫn nằng nặc đòi làm vậy. Cho nên chú mới tìm cháu, xem thử tính khả thi của phương án này như thế nào.”

Nói thật lòng, lúc Lâm Nhược Kỳ đua ra quyết định này, bác sĩ Lộ Minh vô cùng kinh ngạc và điều khiến ông kinh ngạc hơn chính là việc Lâm Nhược Kỳ không muốn chồng mình biết người hiến tặng thận là cô, nói là để giảm bớt gánh nặng tâm lý cho bệnh nhân. Từ sự lạnh nhạt và không thông cảm ban đầu dành cho Lâm Nhược Kỳ, giờ ông đã chuyển sang cảm động và khâm phục cô. Xuất phát từ trách nhiệm đối với Lâm Nhược Kỳ, ông tìm gặp Giang Hàn Phi, bác sĩ điều trị trước kia của cô, với mong muốn có thể giảm nhẹ tổn hại của ca mổ đối với sức khỏe của Lâm Nhược Kỳ hết mức có thể.

“Cháu cho rằng phương án này không khả thi. Từ góc độ của mình, cháu không đồng ý thực hiện phương án này.” Gần như không đắn đo suy nghĩ, Giang Hàn Phi tức thì trả lời, thậm chí anh từ chối thẳng thừng phương án này chỉ dựa vào trực giác.

Bác sĩ Lộ nhìn Giang Hàn Phi, tuy Giang Hàn Phi quả thực đứng trên góc độ chuyên môn để đưa ra ý kiến nhưng không hiểu vì sao ông cứ cảm thấy đằng sau lời nói của Giang Hàn Phi ẩn chứa cảm xúc khác lạ. Không biết có phải do mình đa nghi không, ông nhận thấy Giang Hàn Phi luôn gọi thẳng tên của Lâm Nhược Kỳ, chứ chưa bao giờ gọi cô là “cô Cố”.

Bác sĩ Lộ cúi đầu, nhìn kết quả xét nghiệm của Lâm Nhược Kỳ, chậm rãi nói: “Chú có thể hiểu trách nhiệm của cháu đối với vợ Cố Hạo Ninh nhưng đây cũng là ý nguyện của bản thân cô ấy. Bệnh suy thận của chồng cô ấy đã nghiêm trọng lắm rồi, xem ra trước mắt ghép thận là phương án lý tưởng nhất. Kỳ diệu thay cả hai lại tương thích nhau, có lẽ do tình cảm hai vợ chồng họ sâu nặng cảm động tới đất trời. Nếu cô ấy đã bằng lòng mạo hiểm vì chồng mình, vậy thì người làm bác sĩ như chúng ta…”

“Tình cảm vợ chồng sâu nặng?” Nghe thấy câu này vẻ mặt Giang Hàn Phi gần như méo mó. Cái ngữ ông chồng chẳng hề hỏi han, săn sóc vợ mình suốt thời gian vợ nằm viện, luôn canh cánh ý định ly hôn lại có tình cảm vợ chồng sâu nặng ư? Liệu Lâm Nhược Kỳ điên rồi chăng? Đánh cược cả mạng sống của mình chỉ vì một gã đàn ông như thế?

“Cháu là bác sĩ, chứ không phải là đao phủ.” Giang Hàn Phi hít sâu một hơi. “Vẫn là câu nói ban nãy, cháu nhận thấy phương án này không khả thi. Cháu nhận thấy tình trạng sức khỏe hiện nay của Lâm Nhược Kỳ không phù hợp để làm phẫu thuật.”

“Giang Hàn Phi!” Bác sĩ Lộ cảm thấy hơi chán nản. uy chú gọi cháu đến để thảo luận về tính khả thi của phương án này nhưng thực tế, vợ Cố Hạo Ninh đã đồng ý hiến thận, cũng có ý nghĩa về cơ bản chúng ta không thể ngăn cản cô ấy hiến thận. Điều chúng ta có thể giúp cô ấy chính là tìm ra một phương án phẫu thuật lẫn hồi phục hậu phẫu tốt nhất, cố gắng giảm thiểu mức độ tổn hại của ca mổ đối vói sức khỏe của cô ấy.”

Những lời nói của ông như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Giang Hàn Phi, khiến anh tỉnh táo trở lại.

Giang Hàn Phi cúi đầu, vẫn không can tâm. Anh cầm tờ xét nghiệm trên tay bác sĩ Lộ, khẽ nói: “Cháu biết rồi. Mấy tờ kết quả xét nghiệm này cứ đưa cho cháu, cháu sẽ gặp cô ấy để bàn bạc.”

“Bác sĩ Lộ nói vừa bản thân có một người hiến thận tương thích với anh, vài hôm nữa sẽ tiến hành phẫu thuật. Sau ca mổ, em gọi cha mẹ đến chăm sóc anh nhé? Đúng lúc công ty bố trí em đi công tác vào tuần sau, chuyện này rất quan trọng, em không từ chối được…” Cố Hạo Ninh vừa chạy thận xong, Lâm Nhược Kỳ dìu anh nằm xuống giường, tuy biết rõ đó chỉ là lời nói dối nhưng cô vẫn cảm thấy day dứt vì không thể chăm sóc Cố Hạo Ninh sau ca mổ.

“Không sao, em cứ đi đi.” Cố Hạo Ninh cảm thấy vô cùng mệt mỏi, cuối cùng vẫn không giấu được cha mẹ về căn bệnh của mình, anh mãi mãi luôn mắc nợ người khác, nợ Tiểu Phong, nợ cha mẹ và cũng nợ cả Nhược Kỳ. Thế nên cứ để cô đi công tác, anh không muốn mắc nợ cô nhiều hơn.

“Ừm, thế anh nằm nghỉ một lát đi, em đi lấy cơm cho anh.” Lâm Nhược Kỳ đứng dậy, cầm theo cặp lồng khỏi phòng bệnh, bất ngờ trông thấy Giang Hàn Phi đang đứng đợi cô ở ngoài hành lang.

“Sức khỏe của cô không thích hợp để làm ca phẫu thuật này.” Cầm kết quả xét nghiệm của Lâm Nhược Kỳ, Giang Hàn Phi đứng trước mặt cô, định dùng giọng điệu ôn tồn nhất, thái độ mang tính chuyên môn nhất, vẻ mặt bình tĩnh nhất để mọi cho Lâm Nhược Kỳ biết sự thật hiển nhiên đó.

Trái lại, Lâm Nhược Kỳ một mực lặng thinh, cầm cặp lồng tiếp tục đi. Giang Hàn Phi cũng im lặng bước theo sau, mãi đến tận cửa căng tin, Lâm Nhược Kỳ mới dừng lại.

“Làm cuộc phẫu thuật này, tôi sẽ chết ư?” Lâm Nhược Kỳ lên tiếng hỏi, vẻ điềm tĩnh.

“Đương nhiên, không đến nỗi tử vong tức thì nhưng sức khỏe của cô…”

“Không tiến hành ca mổ này, ông xã tôi có thể sẽ chết ngay lập tức.” Lâm Nhược Kỳ ngắt lời Giang Hàn Phi. “Cho nên tôi buộc phải làm.”

“Có đáng không? Dùng sức khỏe của mình để đổi lấy hy vọng sống sót cho anh ta?” Giang Hàn Phi sốt ruột, anh đang cố gắng giúp Lâm Nhược Kỳ lấy lại lý trí. “Hơn nữa, dù cô hiến thận cho anh ta, cũng chưa chắc sẽ cứu được! Anh ta còn trải qua thời kỳ đào thải, chịu đựng khả năng bị biến chứng, chịu đựng…”

“Dù có phải dùng cả mạng sống của tôi để đổi lấy một phần trăm hy vọng sống sót cho anh ấy, tôi cũng quyết không do dự.” Lâm Nhược Kỳ lần nữa ngắt lời Giang Hàn Phi, không phải cô không muốn nghe mà những lời này, bác sĩ Lộ đã nói với cô rồi, không chỉ một lần. “Huống hồ, tôi chỉ mạo hiểm sức khỏe sẽ bị suy yếu thôi.”

Lâm Nhược Kỳ nhìn Giang Hàn Phi, nào ngờ trong mắt anh lại trĩu nặng nỗi thống khổ và bi thương đến thế. Nhưng giây phút này, Lâm Nhược Kỳ thực sự không còn tâm trạng lẫn sức lực để tìm hiểu, tại sao Giang Hàn Phi lại có vẻ mặt ấy. Cô còn bận đi lấy cơm cho Cố Hạo Ninh, không có nhiều thời gian để nấn ná.

“Bác sĩ Giang, tôi rất biết ơn sự quan tâm và chăm sóc của anh danh cho tôi bấy lâu nay nhưng xin đừng ngăn cản quyết định này của tôi.” Lâm Nhược Kỳ thoáng dừng lại, lát sau, nhìn thẳng vào Giang Hàn Phi, nói với vẻ kiên định. “Không gì quan trọng bằng mạng sống của chồng tôi, dù phải làm bất cứ điều gì cho anh ấy, tôi đều cảm giác xứng đáng.”

Giang Hàn Phi nhìn Lâm Nhược Kỳ đau đáu, thì ra, trước giờ đều là anh ngộ nhận. Từ đầu chí cuối, Lâm Nhược Kỳ luôn gọi anh là “Bác sĩ Giang”, chẳng phải sao? Giang Hàn Phi nở nụ cười cay đắng, anh tưởng mình là ai chứ? Anh là gì của Lâm Nhược Kỳ nào? Anh dựa vào cái gì để ngăn cản cô hiến thận cho chồng mình kia chứ?

“Xem ra bác sĩ Lộ đã nói rất đúng, vợ chồng cô quả là tình sâu nghĩa nặng. Mong rằng hành động này của cô có thể cảm động được chồng mình.” Giang Hàn Phi chậm rãi nói từng câu từng từ, dứt lời, lần đầu tiên anh cảm thấy mở miệng nói chuyện là việc khó nhọc biết bao.

“Anh ấy không biết người hiến thận là tôi, tôi cũng không định cho anh ấy biết, bởi tôi không muốn anh ấy có bất kỳ áp lực hay gánh nặng nào.” Lâm Nhược Kỳ nhìn thẳng vào ánh mắt đầy sửng sốt của Giang Hàn Phi. “Bác sĩ Lộ đã hứa sẽ giúp tôi giữ bí mật này, cũng xin anh giúp tôi giữ bí mật này, cảm ơn!”

“Cô…” Giang Hàn Phi không thốt nên lời, đành buồn gật đầu. “Được, tôi hứa!”

Ba ngày sau, cuối cùng bác sĩ Lộ cũng tiến hành ca phẫu thuật ghép thận cho Cố Hạo Ninh.

Lâm Nhược Kỳ lặng lẽ nhìn Cố Hạo Ninh đang nằm cách cô không xa, bởi cô yêu cầu giữ bí mật nên Cố Hạo Ninh được đẩy vào phòng mổ trước, anh cũng chìm vào hôn mê sau khi được tiêm thuốc gây mê.

“Cuộc phẫu thuật sẽ được bắt đầu ngay bây giờ.” Giang Hàn Phi ngồi bên cạnh Lâm Nhược Kỳ, khẽ nói. Mãi đến thời khắc này, anh vẫn hy vọng cô có thể thay đổi ý nghĩ. Tuy anh biết, điều đó là không thể.

“Tôi biết, cảm ơn anh!” Lâm Nhược Kỳ khẽ mỉm cười, nhìn Giang Hàn Phi.

“Đừng lo lắng, cô sẽ không sao đâu.” Giang Hàn Phi nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, khích lệ cô nhưng thực ra là để bản thân anh cảm thấy yên tâm thì đúng hơn. Kỳ thực, cắt bỏ thận không phải là một ca khó, theo lý mà nói, anh hoàn toàn không cần phải tham gia nhưng anh vẫn đến, dù để chính mắt trông thấy cô mang quả thận của mình cấy ghép vào cơ thể của người đàn ông cô yêu tha thiết kia.

“Xin ưỡn người ra, chúng tôi chuẩn bị tiêm thuốc mê cho cô!” Bác sĩ gây mê cầm ống tiêm lên.

“Vâng!” Cô chầm chậm ưỡn người, đáy mắt hơi ươn ướt. Đây là lần đầu tiên cô vào phòng mổ trong tình trạng tỉnh táo, không thể nói là không căng thẳng nhưng vượt trên tất cả, cô cảm thấy vui vẻ và thỏa mãn vô cùng. Chưa bao giờ cô lại có cảm giác biết ơn việc mình sở hữu cơ thể của Lâm Nhược Kỳ, có lẽ Cố Hạo Ninh đã không thể tìm được nguồn thận thích hợp. Nếu tất cả những giày vò mà cô phải gánh chịu đều là để đổi lấy hy vọng sống sót cho Cố Hạo Ninh trong khoảnh khắc này, cô nguyện có thể tâm tình nguyện đón nhận sự an bài của số phận, dẫu sau này bản thân phải hứng chịu thêm nhiều đau khổ và bi thương hơn nữa, cô cũng vui vẻ đón nhận, chỉ cần có thể giúp Cố Hạo Ninh sống tiếp…

Chậm rãi nhắm mắt lại, Lâm Nhược Kỳ cảm thấy xung quanh đột nhiên chìm vào tĩnh lặng. yên ả và trống trãi biết bao. Ý thức của cô dần trở nên mơ hồ vì tác dụng của thuốc mê nhưng khóe môi vẫn khẽ cong cong thấp thoáng nụ cười. Hạo Ninh, trước kia đều là anh đứng phía trước bảo vệ em, cứu em khỏi chết đuối, xông vào ngọn lửa hừng hực đầy hiểm nguy để tìm em… Cuối cùng, hôm nay, Tiểu Phong đã có thể làm được một việc thật sự ý nghĩa cho anh rồi.

Hạo Ninh, hãy để chúng ta trong phút giây này được gặp nhau giữa hoài niệm đã xa…

 

Phần 2: Đường tình đằng đẵng

Chương 1: Gặp gỡ đầu

Tháng 7 năm 2003, vào một buổi tối tĩnh lặng, tại sân bay quốc tế Phố Đông Thượng Hải, hành khách đang đăng ký lên chuyến bay quốc tế CA933 bay thẳng đến Paris. Đây là lần đầu Cố Hạo Ninh đi công tác châu Âu kể từ khi được thăng chức giám đốc marketing của công ty lữ hành Hoàn Vũ. Nhiệm vụ chính của chuyến đi này là khai thác dự án du lịch châu Âu. Mấy tháng trước, Hoàn Vũ vừa mở một văn phòng ở Paris làm đại bản doanh cho thị trường châu Âu nên hành trình lần này sẽ bắt đầu từ Paris, tiến hành khảo sát các thành phố du lịch trọng điểm của nhiều quốc gia trong khu vực Euro.

Lần dò theo tấm vé lên máy bay, anh tìm thấy chỗ ngồi của mình, chợt nghe một giọng nói thanh thoát vang lên bên tai: “Chào anh, xin hỏi tôi có thể đổi chỗ với anh không?”

Anh vừa ngoảnh đầu qua thì thấy đôi mắt sáng to ngời đang nhìn mình chăm chú với vẻ đầy mong đợi, hơn nữa chủ nhân của cặp mắt ấy lại là một cô gái xinh xắn ngồi kế bên. Anh nhìn tấm vé trên tay cô, nói: “Được thôi, cô không thích chỗ ngồi bên cửa sổ à?”

“Ha ha, chính bởi vì quá thích nên lúc check in cứ chọn chỗ kế bên cửa sổ theo thói quen, kết quả lên máy bay mới phát hiện tình trạng lúc này của tôi có vẻ không mấy thích hợp ngồi ở vị trí bên trong.” Cô gái giải thích, miệng hơi mỉm cười vẻ xấu hổ, sau đó chầm chậm đứng dậy. Lúc này anh mới chú ý thấy chân phải của cô hình như không thuận tiện di chuyển cho lắm. Cô chống tay lên ghế, nhảy cóc sang vị trí ngồi bên cạnh rồi ngồi xuống, sau đó nở nụ cười rạng rỡ, nói với Cố Hạo Ninh: “Cảm ơn anh!”

Cố Hạo Ninh khẽ gật đầu, bước tới chỗ ngồi bên cạnh cửa sổ rồi ngồi xuống. Tháng trước, anh mới kết thúc chuyến khảo sát New Zealand và Australia, giờ lại bắt đầu chuyến đi châu Âu, gương mặt khôi ngô không khỏi toát lên vẻ uể oải, đôi mắt vốn sâu thẳm, sáng ngời cũng không giấu được vẻ ảm đạm và mệt mỏi thấp thoáng, ngắm nhìn những chiếc máy bay lũ lượt cất cánh rồi đáp xuống nơi xa, tâm tư của anh lại miên man nghĩ đến trận cãi vã với vợ trước khi ra nước ngoài.


Phan_15
Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .
Ring ring